Mỳ tôm in Europe

Sắp đi công tác châu Âu một tuần, và tớ được cảnh báo là thực đơn phần lớn sẽ có mỳ tôm.

Hào nhoáng lắm nhỉ?

Tại sao cứ nói đi công tác là sẽ mặc định là “sướng”?

Tại sao cứ bảo làm nhà nước là sẽ mặc định là “nhàn”?

Làm ơn ngưng phán xét đi ạ!

A little bit of discomfort every day

I try to go against my laziness to folder my documents today. I don’t know why it takes me so damn long to do the easy task. Deep down inside, I’ve always believed that I can do the task whenever I want, which is true, but also ridiculously naive. The truth is: Easy tasks are meant to be carried out at once, or they would remain there until they become such a huge problem to deal with.

A little bit of discomfort every day would do more good than harm.

Housework

  • Don’t ever wait until the sink is full to do the dishes.
  • Don’t ever leave your stove and oven unclean after each cooking. It takes only 5 minutes. Leave the stains uncleaned today, and gnash your teeth to wash them off some days later.
  • Clean your bathroom shelf, your mirror and  your sink every time you take your evening shower. Tips: Spray detergent on the floor and into your toilet, and leave it over night. The next morning job would be so easy peasy.

Relationship

  • Try to catch up with friends and relatives. No need to swing by often. A call or a text message is so damn easy, but most of the time I fail to do that simple courtesy which makes me feel so horrible about myself.

Work

  • Paper will pile up. Beware!!
  • So are assignments.

Health care

  • Health issues arise from accumulated little tit bits. Stick with good habits. Most of them consume only some few minutes of your day. Such as flossing. I’ve been flossing for about 5 years now, and yay me, I feel like a boss!!!!

floss-like-a-boss

Against the current

An intern of my office told me that I looked a little bit off, and that she would never bother showing me around shopping for more “feminine” and “smart” clothing. She rambled on about how I should style my hair, how I should apply my make-up and of course, how to pick up boys. She said that my posture sucks, and I would never get through a 2-sentence conversation with boys.

Ok, that’s rude.

Shut up, bitch! – That’s what I should have said.

But as usual, I swallowed the bad words that were dancing on the tips of my tongue, and laughed along with others, even thanked her for her “kindness”.

Classic!

I’m swimming against the current right now. I really feel the friction, losing some scales already over the everyday knick-knacks.

Screw it, I’m living my life. My way.

I can wear my mom’s coat to feel the mommy’s power getting me through the day.

I can wear my messy low pony tails to be a little bit free and off-duty.

I can wear my bare face to find my imperfection just another thing I thank for and cherish.

16797723_1431426866901999_1959872062805097487_o

 

Jackie

She said that she’d rather marry an ugly, stupid and lazy husband. The women buried her 2 children and watched her husband killed, his blood and his brain stained her dress.

I closed my eyes and pictured myself, in her shoes. And I panicked to experience an immense fear, worse than the darkest pitch of death I could ever think of.

Cold or not, God is present, Jackie!

fb2533085f7f95ccf9aee0ed08ddb9b3

For what?

 

Lại là một ngày chủ nhật nhừ tử nữa.

Sáng và chiều đi học, tranh thủ lạch cạch dịch nốt bài Hội thảo Jaica về thừa phát lại và thi hành án dân sự. Phát điên về cái cách hành văn hội nghị dài dòng, rườm rà, xáo rỗng của các bác Việt Nam mình.

Trưa đi liên hoan với lớp. Nhận ra là mình là đứa lạc loài và xa cách biết bao nhiêu. Họ cũng có quý mình đấy, nhưng đối xử theo kiểu mình là kẻ khác loại. Kiểu mình là một cái cốc lạc kiểu, không biết nên dùng để uống trà hay uống rượu. Cốc đấy có khi còn bị mẻ nữa. Thật mà.

Đến RES sớm thếlà lại tranh thủ chấm bài với đọc một ít sách. Cười được một chút ít để nhẹ nhõm hơn.

Và giờ đây đang ngồi coi thi học sinh. Lớp đông. Lúc nãy mình nói ra rả nhưng không nhiều đứa nghe lắm. Làm giáo viên khổ thật luôn. Nhiều lúc mất công mất sức cover bài giảng sáng tạo, vui vẻ, nhẹ nhõm, nhưng bọn trẻ con ít khi ghi nhận.

Lúc chiều thật sự mệt và chán. Nghĩ đến tất cả mọi người trong lớp được vềnhà nghỉ ngơi, mình thấy tủi thân kinh khủng. Đầu lại vang lên câu hỏi “For what?”

Mình biết câu trả lời mà.

Thế nên lát nữa về nhà, nói chuyện với bốrồi đi ngủ, mình nghĩ ý nghĩ cuối cùng của mình trước khi chìm vào giấc ngủ sẽ là: Mình nhừ tử mà cũng hạnh phúc quá đi!

17092104_1252906574746988_1841957289_n

Hạnh phúc không thua kém gì Bilbo-bạ-đâu-ngủ-đấy nhà mình 🙂

Sợ

Hôm qua bước vào bệnh viện, mình cứ tưởng là mình không sợ nữa. Vậy mà lúc bước lên cái cầu thang mòn nhờ đục đặc trưng kia, lại thấy ruột gan thắt lại muốn ói. Đâu đã xa đâu,  mới năm ngoái thôi. Vậy nên nỗi sợ còn mạnh lắm, như thế có một bàn tay lạnh giá xoáy vào cổ họng mình thít chặt.

Sợ thế. Những cái hành lang dài dài sâu thẳm hun hút gió.

Nếu ngày xưa bé, nỗi sợ đầy màu sắc và hình ảnh huyễn hoặc thì bây giờ chính những cái hình thù rõ ràng tưởng chừng vô hại và thậm chí quen thuộc lại làm tim mình đau phập phồng khắc khoải.

Sợ ngày xưa là hồi hộp run rẩy vì điều không biết. Sợ bây giờ đơn thuần là tự dưng đau vì một sự gợi nhớ rất thường.