It never gets old, huh?

Vậy là lại trở lại những ngày tháng đi học dài miệt mài và buồn ngủ xếu mếu. Thế mà hôm qua đi học trở lại tự dưng lòng lại xốn xang chộn rộn thật là nhiều, như những ngày cấp 3 ẩm ương cảm xúc gì cũng bị đẩy lên thái cực.

Này là cái bãi đỗ xe chen chúc, răm rắp từng hàng xe, quây giữa bốn bề mấy tòa nhà cao cao, đến là ngộp thở.

Này là cái giảng đường mênh mông vang vang, với những băng ghế cứng quèo, mặt bàn sứt sẹo lại còn đầy mấy cái thông điệp ấm ớ chả hiểu đâu vào đâu.

Này là mấy giai cùng lớp tụ tập ở đầu cầu thang mỗi đầu giờ học, mỗi giờ ra chơi, em nào cháu nào đi qua đều ngắm ngắm trêu trêu rộn hết cả lên. Mỗi lần đi qua mình đều cố cười cười kiểu I know it all, cut it off boys.

Này là những áo sơ mi trắng, giày da và cặp đeo chéo thật chỉn chu bước vào lớp vẽ ra cả một khung cảnh ngôn tình lãng mạn tươi sáng như nắng thu.

Này là những gương mặt quen đến thật thân thương, những câu chuyện không ra đầu ra cuối nhưng lúc nào cũng nở ròn như bắp rang bơ.

Này là những lo lắng căng thẳng , những gương mặt nhăn nhó đăm chiêu với đủ cung bậc sát giờ thi kiểu nào là tuyệt vọng, nào là buông xuôi, nào là bất lực bên một đống ngất nghểu nào giáo trình, nào bộ câu hỏi thần thánh made in Ngõ 91.

Ôi lại bắt đầu rồi đấy. Trường học lúc nào cũng vậy đó. It never gets old, huh?

Ngày đầu tiên đi học của mình diễn ra trên nền How to save a life của The Fray. Chả hiểu sao luôn!

Pieces

Dạo này trong đầu mình lại hay hiện ra những mẩu ký ức xa xưa lắm, nhưng rõ ràng đến trong suốt, trân thực đến mức như vừa mới hôm qua thôi.

Như đi siêu thị nhìn thấy túi thạch lâu lâu không ăn, tự dưng sững lại nhớ ông nội, một buổi chiều lặng lặng êm êm nào đấy, dúi vào tay mình chắc-lên-ba một viên thạch xanh lá mạ ngọt thơm mãi đến tận bây giờ.

Tìm mãi chẳng thấy gói thạch mình mua có thạch màu xanh lá mạ. Mắt lại cay cay.

Hôm nay sẽ lại là ký ức thôi. Một mẩu, một miếng ký ức cũng đầy đủ những góc cạnh, hương vị, màu sắc, xúc cảm. Sẽ chìm xuống thành một lớp trầm tích nhạt nhòa tưởng vô hình hay đến một lúc nào đó sẽ dội lại mãnh liệt và rõ ràng không lý giải nổi, who knows?

Một cách vô thức

Hôm qua lúc đi làm về, mình đang đi thì tự dưng nghe tiếng một cô nói to lên: Ôi không ai nhìn đèn đỏ à!

Lúc đấy mình mới trở lại thực tại. Có một cái đèn đỏ cho người đi bộ ở trước cầu vượt Láng Hạ. Mình chả để ý gì cả, cứ đi.

Nhưng đấy không phải là vấn đề. Vấn đề là nhìn thấy người sang đường mà mình không hề nhường đường cho người ta. Mình làm việc xấu một cách vô thức.

Đấy là điều buồn nhất.

Phương

Nhà Phương chuyển đi rồi, nhưng mình và bố nhiều lúc vẫn còn nhắc mãi. Nhắc những lúc cô Nhàn bưng bát canh bầu nấu ngao nóng hổi sang cho. Nhắc những thăng trầm của nhà Phương đã qua nhẹ bẫng như chưa từng nhờ bao nhiêu vun vén, lạc quan, nỗ lực, thương yêu.

Nhìn gương mặt sáng ngời của Phương, mình không khỏi ngưỡng mộ thầm. Mình nhớ những giọt nước mắt quằn quại của Phương lúc trượt Đại học; mình nhớ những lúc Phương kèm cặp các em học hành, quán xuyến việc nhà khi mẹ ốm để càng trân trọng hơn những vui tươi, tự tin, hiểu biết của Phương bây giờ, vì mình biết rõ Phương đã đi được một chặng đường xa chừng nào, gian nan chừng nào. Phương bắt đầu nghiêm túc học tiếng Anh từ hồi Đại học, vậy mà giờ đã được 7.5 IELTS và trở thành ở một cô giáo làm cùng trung tâm với mình. Lại còn tốt nghiệp đại học loại xuất sắc nữa. Bố bảo Phương giỏi giang như thế cũng là nhờ có một người mẹ nhân hậu như cô Nhàn.

Có lần Phương nói thấy may mắn vì có một người hàng xóm như mình. Không đâu Phương ạ, phải là the other way around.

 

Why do we keep hurting each other?

He called me another failure of his life.

For the first time, I yelled at him: “How could you say that to me?”, leaving the room crying until my nose bled heavily.

I know things turn out to be full of shits for him these days. But I guess he thinks watching my hero falling apart is something I’m merry go round. Hell no. It feels like shit. You gave me a fatal blow and knocked me out.

After all, he’s another man wanting a table with a name on it.

After all, he’s a big boy with his useless toys.

Have I ever complained, when everything in the house was falling apart, and you didn’t do anything?

Have I ever complained, when my friend dropped by and you embarrassed me?

Have I ever complained, when you never buy me anything I want?

Have I ever complained, when you had another breakdown and you dragged all of us with you?

Have I ever complained, when you’re a self-destructive person who gave up after everybody else bursted their ass for you?

Have I ever complained?

For the first time in my life, I just want to yell at your face: SUCK IT UP LIKE A MAN!

 

Sissy

Em dù lớn rồi, nhưng tình thương dành cho em vẫn là tình thương to nhất và sâu đậm nhất dành cho bé nhỏ và út ít.

Chị lúc nào cũng thấy giữa hai chị em là một thỏa ước bí mật, bất thành văn nhưng thiêng liêng. Mình giao kết với nhau từ hồi em mới ra đời, chị bế em và em ti hí mắt nhìn chị tận ba lần. Nhớ chứ?

Mỗi khi nhà mình có chuyện buồn, suy nghĩ của chị luôn bắt đầu từ em. Và nếu chị có đau lòng về một điều gì đó, thì có lẽ nỗi buồn sâu đậm nhất sẽ là nhìn thấy em phải buồn, phải khóc.

Cảm ơn em vì những quãng im lặng rất đúng lúc và vô cùng người lớn. Cảm ơn em vì cứ vô tư vậy thôi, bình lặng và tự lập bên cạnh cả nhà qua những ngày giông gió.

Hơn hết, cảm ơn em, vì có em chị bắt đầu hiểu thế nào là yêu thương vô điều kiện.

Kitchen

Những ngày này, có thời gian vào bếp hơn, tự nhiên thấy thấm thía thứ tình thương và tình yêu rất mộc, rất ấm, rất cũ kỹ nhưng trân quý ươm mầm từ từng căn bếp.

Khi mình yêu thương ai, mình sẽ thấy mỗi lần bước chân vào bếp là mỗi lần mình lần giở trong đầu những trang ký ức yêu thương nhất về người ấy: người ấy thích món gì, nấu như thế nào, nụ cười trên môi người ấy khi được ăn một món ngon ấm áp ra sao?

Mình thấy thương quá, yêu quá, quý quá những chục trứng gà so hồng hào xinh xẻo do cô Hồng nhặt cho, những rau mồng tơi, mướp hương thơm mát, rau bí ram ráp phấn trắng, rau dền cơm lăn tăn bé nhỏ thân thương do mẹ chăm chút gửi xuống mỗi chiều chủ nhật.

Yêu từ bát canh mồng tơi mướp hương những chiều bức mưa oi nồng, nước canh trong vắt, mồng tơi mướt mát xanh, mướp hương xanh trong như ngọc và tôm điểm vào màu đỏ cam san hô rực rỡ, như một nét chấm phá không thể thiếu.

Yêu đến bát cà tím hay cà bát bung đủ vị do mình cố công chiến đấu cơn buồn ngủ và cơn lười kinh niên để ra chợ sớm tìm cho đủ mớ tía tô tím ngát hương, tập lá lốt xanh đậm ngạt ngào thơm và mấy bìa đậu trắng phau mát mịn.

Dạo này lăn lóc dưới gầm bếp tối tăm mát rượi là bơ, là cam, là khoai lang, thấy mình tích trữ lương thực như một nhà nông đích thực mất rồi!

Yêu nhất là nói chuyện bên mâm cơm bốc khói, nhìn thấy những môi cười ấm áp thân thương và những bát cơm canh vơi đi nhanh chóng.

Vì yêu thương, mình sẽ săn sóc cho căn bếp. Để là một chốn đi về, luôn có cái gì đó nóng hổi ấm lòng cho những cái bụng rỗng và những tâm hồn đang chống chếnh.