Kitchen

Những ngày này, có thời gian vào bếp hơn, tự nhiên thấy thấm thía thứ tình thương và tình yêu rất mộc, rất ấm, rất cũ kỹ nhưng trân quý ươm mầm từ từng căn bếp.

Khi mình yêu thương ai, mình sẽ thấy mỗi lần bước chân vào bếp là mỗi lần mình lần giở trong đầu những trang ký ức yêu thương nhất về người ấy: người ấy thích món gì, nấu như thế nào, nụ cười trên môi người ấy khi được ăn một món ngon ấm áp ra sao?

Mình thấy thương quá, yêu quá, quý quá những chục trứng gà so hồng hào xinh xẻo do cô Hồng nhặt cho, những rau mồng tơi, mướp hương thơm mát, rau bí ram ráp phấn trắng, rau dền cơm lăn tăn bé nhỏ thân thương do mẹ chăm chút gửi xuống mỗi chiều chủ nhật.

Yêu từ bát canh mồng tơi mướp hương những chiều bức mưa oi nồng, nước canh trong vắt, mồng tơi mướt mát xanh, mướp hương xanh trong như ngọc và tôm điểm vào màu đỏ cam san hô rực rỡ, như một nét chấm phá không thể thiếu.

Yêu đến bát cà tím hay cà bát bung đủ vị do mình cố công chiến đấu cơn buồn ngủ và cơn lười kinh niên để ra chợ sớm tìm cho đủ mớ tía tô tím ngát hương, tập lá lốt xanh đậm ngạt ngào thơm và mấy bìa đậu trắng phau mát mịn.

Dạo này lăn lóc dưới gầm bếp tối tăm mát rượi là bơ, là cam, là khoai lang, thấy mình tích trữ lương thực như một nhà nông đích thực mất rồi!

Yêu nhất là nói chuyện bên mâm cơm bốc khói, nhìn thấy những môi cười ấm áp thân thương và những bát cơm canh vơi đi nhanh chóng.

Vì yêu thương, mình sẽ săn sóc cho căn bếp. Để là một chốn đi về, luôn có cái gì đó nóng hổi ấm lòng cho những cái bụng rỗng và những tâm hồn đang chống chếnh.

 

 

Living a vanity moment out of vanity

The reasons why I often dress casually:

  • I don’t want people to know that I’ve tried too hard.
  • I want to appear modest.
  • I don’t want people to think that I’m a rich girl trying to show off (’cause I’m not rich).
  • Casual wear is on.

Now I think there is one reason why I should dress up from time to time:

To live a vanity moment out of vanity. 

image.jpg

(Source: refinery29)

A little bit of discomfort every day

I try to go against my laziness to folder my documents today. I don’t know why it takes me so damn long to do the easy task. Deep down inside, I’ve always believed that I can do the task whenever I want, which is true, but also ridiculously naive. The truth is: Easy tasks are meant to be carried out at once, or they would remain there until they become such a huge problem to deal with.

A little bit of discomfort every day would do more good than harm.

Housework

  • Don’t ever wait until the sink is full to do the dishes.
  • Don’t ever leave your stove and oven unclean after each cooking. It takes only 5 minutes. Leave the stains uncleaned today, and gnash your teeth to wash them off some days later.
  • Clean your bathroom shelf, your mirror and  your sink every time you take your evening shower. Tips: Spray detergent on the floor and into your toilet, and leave it over night. The next morning job would be so easy peasy.

Relationship

  • Try to catch up with friends and relatives. No need to swing by often. A call or a text message is so damn easy, but most of the time I fail to do that simple courtesy which makes me feel so horrible about myself.

Work

  • Paper will pile up. Beware!!
  • So are assignments.

Health care

  • Health issues arise from accumulated little tit bits. Stick with good habits. Most of them consume only some few minutes of your day. Such as flossing. I’ve been flossing for about 5 years now, and yay me, I feel like a boss!!!!

floss-like-a-boss

Đáng quý

Khi nói về một thứ đáng quý, nếu mà nói đáng quý theo nghĩa đen, kiểu nặng nề xu chinh đồng hào, thì cũng mới chỉ là cái thường vô cùng. Đáng quý mà kiểu in những dấu vân tay thương yêu, đong đầy những chắt chiu thương quý, mòn theo thời gian và lớp lớp kỷ niệm rưng rưng thì là thứ đáng quý không phải ai cũng nhìn thấy, không phải kẻ tầm thường nào cũng nhận ra, và thật là ngốc nếu vì một đám đông thiển cận mà rũ phủi, lãng quên.

10933959_914091058604003_202524964886428108_n

A year of walking

One of my new year resolutions is: More walking.

I intend to spend the noons walking around the neighborhood. It’s an interesting neighborhood anyway with the shady pavements and all the interesting boutiques. And I want to make use of the time to do grocery shopping.

Also, I miss the experience of a wandering passenger, just quietly observing life.

Anyway, while walking today, I discovered that I really like watching people talk. And I really want to frame them in their most relaxing and off-guard moments.

Something like this:

Đường Lâm 2017 414.JPG

I’m the oldest person in this photo by the way.

2016 made me stop believing in these things (inspired by Hop.)

  1. Disasters cannot catch me by the toes.

  2. Daddy is always as strong as a superman.

  3. Vietnamese doctors are predators.

  4. People help you out of good will.

  5. People hope you the best.

  6. Some men prefer brains to boobs.

  7. Trump is a stupid buffon.

  8. I will be fine if I act wise.

  9. I will be liked if I act kind.

  10. There will be a limitation to my boss’ PMS rages.

  11. Old people are wise.

  12. Income from a state agency are mostly from bribes.

  13. Law is bore-ing.

  14. My sister is growing up, with more responsibilities.

  15. Globalization is on.

  16. You should not walk out of your house with no sunscreen on your face.

  17. You can’t sleep when your loved one is in pain.

  18. Oil  is no good for acnes-prone skin.

  19. I can’t do oil pulling.

  20. I can’t survive 2016.