Back to the dearest

Dành cho em

Dành cho em, hoa những khu vườn
Hoa huệ trắng hoa hồng thơm ngào ngạt
Mọi hương sắc của mùa hè ngây ngất
Anh muốn mang phủ ngập cả mình em

Dành cho em, mưa của mùa hè
Chợt ập xuống, sấm chuyển rung trời đất
Nước ào ạt trên đường, em ướt đẫm
Mưa mát lành cuốn sạch mọi buồn lo

Dành cho em, thành phố của mùa hè
Đường nhựa nắng, những mái nhà nóng bỏng
Khắp hè phố những trái cây ứa mật
Dành cho em nồng nhiệt của tình anh

Dành cho em sông dữ băng băng
Xiết đôi bờ như thác ào ra bể
Anh ôm em những đêm dài mạnh mẽ
Dành cho em tha thiết của mùa hè.

Dành cho em, cơn khát của mùa hè
Những việc bộn bề, những ngày gắng sức
Những gì tràn đầy, những gì sôi sục
Dành cho em, sức lực của đời anh

Dành cho em, thao thức của đời anh
Ngọn đèn sáng trên mặt bàn anh viết
Những đôi cánh mơ hồ ẩn hiện
Cả mũi tên không tới đích bao giờ

Dành cho em, im lặng của mùa hè
Sợi rong tối dưới làn nước sẫm
Đó là lúc những hàng rào mất tích
Của ta xưa, lại nở tím hoa bìm

Dành cho em, những mơ tưởng trong anh
Chiếc yên cương làm từ bụi cát
Những quả chuông ghép từ ánh sáng
Dành cho em vang bóng của mùa hè

Dành cho em, mặt trời không giấu che
Dọi gay gắt những đường rừng uẩn khúc
Sau đá nhọn, bỗng ào ào suối mát
Dành cho em, vầng trán của mùa hè…

Dành cho em, mong từng buổi em về
Cuộc đời ngỡ ngắn đi vì ngó đợi
Vải đã hết tu hú còn gọi mãi
Dành cho em, nỗi nhớ của mùa hè…

Lưu Quang Vũ

Another nightmare in open eyes

The corridor of the hospital could be a life time obsession. Months go, yet it is still so vivid in her mind, that long windy corridor, as empty as her poor heart. As she walked that corridor, she’s so scared of what was expecting her at the end of it – her guardian angel suffering from the most human pains, her symbol of peace and shelter being cut open, bleeding, being consumed from inside by a dark force that once faintly haunted her just like an echo of an unknown source. Disaster came without a warning, and drowned her under heavy, silky, dark and cold water. She was somehow at peace, in the status of being numb from all the external stimulants. She damned that peace, damned that feeling of being buried alive, under water, still breathing and walking, yet feeling like she’s inside the stomach of a huge ferocious monster. When emotions were back, she repeated in her head, over and over again:

“Don’t be a human in another life!

Don’t be a human in another life …”

p03lcphh

The haunting “The scream” by Edvard Munch

Qua những kẽ ngón tay

“Sometimes I wish that I could freeze the picture

And save it from the funny tricks of time

Slipping through my fingers …”

Ngồi vẩn vơ nghĩ lại, thấy bao nhiêu buồn vui những ngày qua đã như một thứ bụi mịn gần như vô hình trôi qua những kẽ ngón tay hờ hững.

This too shall pass!

Còn gì đau buồn hơn và cũng còn gì nhẹ nhõm hơn!

Thời gian đã vô tình, chẳng lẽ mình cũng lại thế sao?

993031_745552965457814_412396133_n

(Anh Lộc chụp gổ Nghĩa trước cửa nhà – Hồi bé mình đã từng nghĩ gổ Nghĩa là một bà phù thủy có rất nhiều bùa ngải.)

Better behind closed doors

People all look nice in public.

They dress so well.

They post or share their best images on social media.

But who they really are, behind closed door?

I think I will go first. Looking at me, people think I’m a gentle and good girl. But I’m not.

I rarely do housework. I often go home late, so my sister does everything. She cooks dinner. I eat, and put the dishes in the sink. For her to wash the next day. How irresponsible!

My room is such a mess. I have a huge bookshelf that is about to crash one day. I have piles of paper on my working desk, and I don’t even move my fingers to tidy them up. Worst of all, I often leave home without doing my bed. Nasty, huh?

I’m very lazy. And messy. That’s me. Behind closed doors.

I know a guy at work. Technically, he’s my boss. If you go thorough his facebook, you’ll be impressed. He travels a lot to fancy places. He meets important people from time to time. He sometimes shares smiling pictures of him, seemingly loved by friends and respected by colleagues.

I only know him behind closed doors of my office. He’s a jack-ass. Everybody hates him.

If I want to be a better human-being, everything starts with me – behind closed doors. Things don’t need to be huge, like learning a new language or going to the gym.

Just do my dishes and my bed.

Just that.

Against the current

An intern of my office told me that I looked a little bit off, and that she would never bother showing me around shopping for more “feminine” and “smart” clothing. She rambled on about how I should style my hair, how I should apply my make-up and of course, how to pick up boys. She said that my posture sucks, and I would never get through a 2-sentence conversation with boys.

Ok, that’s rude.

Shut up, bitch! – That’s what I should have said.

But as usual, I swallowed the bad words that were dancing on the tips of my tongue, and laughed along with others, even thanked her for her “kindness”.

Classic!

I’m swimming against the current right now. I really feel the friction, losing some scales already over the everyday knick-knacks.

Screw it, I’m living my life. My way.

I can wear my mom’s coat to feel the mommy’s power getting me through the day.

I can wear my messy low pony tails to be a little bit free and off-duty.

I can wear my bare face to find my imperfection just another thing I thank for and cherish.

16797723_1431426866901999_1959872062805097487_o