Something rings true

Understanding depression in a friend or family member

Depression is a serious condition. Don’t underestimate the seriousness of depression. Depression drains a person’s energy, optimism, and motivation. Your depressed loved one can’t just “snap out of it” by sheer force of will.

The symptoms of depression aren’t personal. Depression makes it difficult for a person to connect on a deep emotional level with anyone, even the people he or she loves most. In addition, depressed people often say hurtful things and lash out in anger. Remember that this is the depression talking, not your loved one, so try not to take it personally.

Hiding the problem won’t make it go away. Don’t be an enabler. It doesn’t help anyone involved if you are making excuses, covering up the problem, or lying for a friend or family member who is depressed. In fact, this may keep the depressed person from seeking treatment.

You can’t “fix” someone else’s depression. Don’t try to rescue your loved one from depression. It’s not up to you to fix the problem, nor can you. You’re not to blame for your loved one’s depression or responsible for his or her happiness (or lack thereof). Ultimately, recovery is in the hands of the depressed person.

(https://www.helpguide.org/articles/depression/helping-someone-with-depression.htm)

Why do we keep hurting each other?

He called me another failure of his life.

For the first time, I yelled at him: “How could you say that to me?”, leaving the room crying until my nose bled heavily.

I know things turn out to be full of shits for him these days. But I guess he thinks watching my hero falling apart is something I’m merry go round. Hell no. It feels like shit. You gave me a fatal blow and knocked me out.

After all, he’s another man wanting a table with a name on it.

After all, he’s a big boy with his useless toys.

Have I ever complained, when everything in the house was falling apart, and you didn’t do anything?

Have I ever complained, when my friend dropped by and you embarrassed me?

Have I ever complained, when you never buy me anything I want?

Have I ever complained, when you had another breakdown and you dragged all of us with you?

Have I ever complained, when you’re a self-destructive person who gave up after everybody else bursted their ass for you?

Have I ever complained?

For the first time in my life, I just want to yell at your face: SUCK IT UP LIKE A MAN!

 

Back to the dearest

Dành cho em

Dành cho em, hoa những khu vườn
Hoa huệ trắng hoa hồng thơm ngào ngạt
Mọi hương sắc của mùa hè ngây ngất
Anh muốn mang phủ ngập cả mình em

Dành cho em, mưa của mùa hè
Chợt ập xuống, sấm chuyển rung trời đất
Nước ào ạt trên đường, em ướt đẫm
Mưa mát lành cuốn sạch mọi buồn lo

Dành cho em, thành phố của mùa hè
Đường nhựa nắng, những mái nhà nóng bỏng
Khắp hè phố những trái cây ứa mật
Dành cho em nồng nhiệt của tình anh

Dành cho em sông dữ băng băng
Xiết đôi bờ như thác ào ra bể
Anh ôm em những đêm dài mạnh mẽ
Dành cho em tha thiết của mùa hè.

Dành cho em, cơn khát của mùa hè
Những việc bộn bề, những ngày gắng sức
Những gì tràn đầy, những gì sôi sục
Dành cho em, sức lực của đời anh

Dành cho em, thao thức của đời anh
Ngọn đèn sáng trên mặt bàn anh viết
Những đôi cánh mơ hồ ẩn hiện
Cả mũi tên không tới đích bao giờ

Dành cho em, im lặng của mùa hè
Sợi rong tối dưới làn nước sẫm
Đó là lúc những hàng rào mất tích
Của ta xưa, lại nở tím hoa bìm

Dành cho em, những mơ tưởng trong anh
Chiếc yên cương làm từ bụi cát
Những quả chuông ghép từ ánh sáng
Dành cho em vang bóng của mùa hè

Dành cho em, mặt trời không giấu che
Dọi gay gắt những đường rừng uẩn khúc
Sau đá nhọn, bỗng ào ào suối mát
Dành cho em, vầng trán của mùa hè…

Dành cho em, mong từng buổi em về
Cuộc đời ngỡ ngắn đi vì ngó đợi
Vải đã hết tu hú còn gọi mãi
Dành cho em, nỗi nhớ của mùa hè…

Lưu Quang Vũ

Empathy is the ultimate wisdom

I love this particular scene from my favorite movie “An education”:

7f23c4a2d141595dbab7dd0b7af9caf4

Wisdom is definitely not something closely associated with old age. In fact, I’ve seen a good number of men who seem to have more wrinkles on their faces than on their brains.

As I grow older, I come to realize that empathy is the ultimate wisdom. Empathy is not just about getting a thorough gasp of something, it’s about how you can relate to others to understand them and open your heart to them. As humanbeings are born with self-centered thoughts, I don’t think it’s our true nature to try to put ourselves into someone else’s shoes to see things from a new angle and under a new light.

To me, sufferings, pain and courage breed empathy.

Sufferings shed light on things that you simply ignore when you’re content. Pain makes life seem real, so real it hurts. Then it takes so much courage to overcome your own broken heart, so that love prevails. And empathy takes roots from love.

I recently took the part of a new learner of another language, not just a teacher as my usual role. Never like before did I see so clearly the enormous challenges posed to a beginner’s journey to master a foreign language: the fading interest, the self-doubt, the too-tight-a-schedule-to squeeze-anything-in, the comfort zone turning upside down, the unbearable peer-pressure (when your peers are at least a decade away from your generation, darn!).

That helps a lot with my current role as a teacher. Now that I’m in the same shoes with my students, I know how tight I should lace them up!

 

Sissy

Em dù lớn rồi, nhưng tình thương dành cho em vẫn là tình thương to nhất và sâu đậm nhất dành cho bé nhỏ và út ít.

Chị lúc nào cũng thấy giữa hai chị em là một thỏa ước bí mật, bất thành văn nhưng thiêng liêng. Mình giao kết với nhau từ hồi em mới ra đời, chị bế em và em ti hí mắt nhìn chị tận ba lần. Nhớ chứ?

Mỗi khi nhà mình có chuyện buồn, suy nghĩ của chị luôn bắt đầu từ em. Và nếu chị có đau lòng về một điều gì đó, thì có lẽ nỗi buồn sâu đậm nhất sẽ là nhìn thấy em phải buồn, phải khóc.

Cảm ơn em vì những quãng im lặng rất đúng lúc và vô cùng người lớn. Cảm ơn em vì cứ vô tư vậy thôi, bình lặng và tự lập bên cạnh cả nhà qua những ngày giông gió.

Hơn hết, cảm ơn em, vì có em chị bắt đầu hiểu thế nào là yêu thương vô điều kiện.

Kitchen

Những ngày này, có thời gian vào bếp hơn, tự nhiên thấy thấm thía thứ tình thương và tình yêu rất mộc, rất ấm, rất cũ kỹ nhưng trân quý ươm mầm từ từng căn bếp.

Khi mình yêu thương ai, mình sẽ thấy mỗi lần bước chân vào bếp là mỗi lần mình lần giở trong đầu những trang ký ức yêu thương nhất về người ấy: người ấy thích món gì, nấu như thế nào, nụ cười trên môi người ấy khi được ăn một món ngon ấm áp ra sao?

Mình thấy thương quá, yêu quá, quý quá những chục trứng gà so hồng hào xinh xẻo do cô Hồng nhặt cho, những rau mồng tơi, mướp hương thơm mát, rau bí ram ráp phấn trắng, rau dền cơm lăn tăn bé nhỏ thân thương do mẹ chăm chút gửi xuống mỗi chiều chủ nhật.

Yêu từ bát canh mồng tơi mướp hương những chiều bức mưa oi nồng, nước canh trong vắt, mồng tơi mướt mát xanh, mướp hương xanh trong như ngọc và tôm điểm vào màu đỏ cam san hô rực rỡ, như một nét chấm phá không thể thiếu.

Yêu đến bát cà tím hay cà bát bung đủ vị do mình cố công chiến đấu cơn buồn ngủ và cơn lười kinh niên để ra chợ sớm tìm cho đủ mớ tía tô tím ngát hương, tập lá lốt xanh đậm ngạt ngào thơm và mấy bìa đậu trắng phau mát mịn.

Dạo này lăn lóc dưới gầm bếp tối tăm mát rượi là bơ, là cam, là khoai lang, thấy mình tích trữ lương thực như một nhà nông đích thực mất rồi!

Yêu nhất là nói chuyện bên mâm cơm bốc khói, nhìn thấy những môi cười ấm áp thân thương và những bát cơm canh vơi đi nhanh chóng.

Vì yêu thương, mình sẽ săn sóc cho căn bếp. Để là một chốn đi về, luôn có cái gì đó nóng hổi ấm lòng cho những cái bụng rỗng và những tâm hồn đang chống chếnh.